Chuyên đề "Văn hóa đọc"

CHUYÊN ĐỀ: “VĂN HÓA ĐỌC”

TỔ: NGỮ VĂN

Họ tên: NGUYỄN PHƯƠNG HOÀNG VY

Lớp: 8/5

     (Khối 8)

 

Cảm nhận của em về “ Tuyển tập truyện ngắn của Nam Cao”. Truyện “Một bữa no”.

                                                                                Bài làm

      Nhà văn Nguyễn Minh Châu đã từng nhận xét: “Trong các trang truyện của Nam Cao, trang nào cũng có những nhân vật chính hoặc phụ đang đối diện với cái chỗ kiệt cùng ở đời sống con người để rồi từ đó bắt buộc người ta phải bộc lộ ra trước hết là tâm lí, nhân cách rồi tiếp đến sau cùng là nỗi đau khôn nguôi của con người”. Câu nói trên như đã khái quát hình ảnh một Nam Cao với lối văn quá đỗi chân thật và tình huống truyện vô cùng gay cấn, kịch tính đã giúp cho người đọc có cái nhìn khái quát hơn về xã hội phong kiến lúc bấy giờ. Những hình ảnh con người bị bần cùng hóa được thể hiện rõ nét qua ngòi bút thật tài tình của Nam Cao trong truyện ngắn “Một nữa no”.

      Nam Cao (1917-1951) là một nhà văn hiện thực xuất sắc với những truyện ngắn, truyện dài viết về những người tri thức nghèo sống mòn mỏi nhưng có một cuộc sống bế tắc trong xã hội cũ. Ông có rất nhiều tác phẩm tiêu biểu như: “Chí Phèo”, “Một đám cưới”, “Lão Hạc”,… Riêng về tác phẩm “Một bữa no” nằm trong “Tiểu thuyết thứ bảy” được cho ra đời vào năm 1943.

     Truyện kể về bà lão vì quá bần cùng, nghèo túng đến nỗi không có lấy một miếng ăn để nuôi chính bản thân mình và đứa cháu gái của lão. Nuôi cháu ngót bảy năm trời, mãi cho đến khi nó được mười hai tuổi, bà cho nó đi làm thuê ở nhà bà phó Thụ để lấy dăm ba đồng nuôi thân. Nhưng cuộc đời thật trớ trêu thay, bà lão đã phải vất vả đi kiếm tiền. Ấy thế mà ông trời cũng “hành hạ” bà, bắt bà phải ốm một trận thập tử nhất sinh. Bao nhiêu công sức, tiền tài đều “đổ sông, đổ biển”. Và cứ như thế, bà lại đi làm thêm cho nhà này đến nhà khác, tất thảy cũng đã sáu chủ rồi. Thế nhưng vì bà đã quá già lại sức yếu nên không một ai dám nhận bà cả. Qua chi tiết trên cho ta thấy, bà lão bị bần cùng hóa đến thiếu ăn, đói khổ. Trong những giây phút cạn kiệt sức lực, bà bèn nảy ra một ý định là sẽ qua nhà bà phó Thụ để thăm cháu nhưng thật ra là để chờ đợi một bữa ăn thật hoành tráng từ bà phó Thụ. Thế đấy bà thèm khát được ăn một bữa cơm nhà giàu. Bà hết mực nài nỉ bà phó Thụ có thể cho lão vào trong thăm cháu. Nhưng vì thấy thương xót cho hoàn cảnh quá đỗi cùng túng của bà lão nên bà phó Thụ mới cho một bữa cơm đấy thôi. Cơm bày ra cũng chẳng bao nhiêu nhưng do mấy ngày nay bị nhịn đói nên bà cảm thấy ngon lắm. Mọi người còn chưa kịp ăn, bà đã vội vàng xơi ngay, lại còn không để ý đến mọi người xung quanh nói gì. Bà lão ăn một cách bất chấp dị nghị, thái độ đó chính là thái độ coi thường những người xung quanh và ngay cả bà phó Thụ đang ngồi ngay trước mặt mình. (Bà lão tham ăn cũng chỉ vì quá đói mà thôi). Nhưng dù cho có bần cùng, khốn khổ cách mấy, ta cũng phải biết giữ sĩ diện, đặt danh dự của mình lên trên hết. Trong khi đó, mặc dù biết mình sẽ bị mang tiếng, bị người khác coi thường nhưng bà vẫn tiếp tục ăn. Bà lão đã dám đặt miếng ăn cao hơn cả danh dự của mình. Bà làm cho đứa cháu gái cảm thấy vô cùng xấu hổ và mất mặt. Tiếng đũa cứ thế vang lên “cạch cạch”.

     Đến xế chiều hôm ấy, bà lão mới về nhà. Bà ăn đã no, lại còn uống nhiều nước. Bà không ngờ rằng bà sắp phải đối mặt với “Thần Chết”. Đêm hôm đó, bà lão lăn lóc đến không ngủ được. Bỗng nhiên, bà cảm thấy bụng mình đau quằn quại. Và cứ thế luôn nửa tháng trời, bà sinh bệnh rồi chết. Vỡ lẽ, bà phó Thụ không một chút thương xót, lại còn ra vẻ xem thường, khinh miệt mà bảo rằng “Bà lão chết no”. Rồi bà phó dùng cái chết của lão ta để dạy cho lũ con gái, con nuôi của mình một bài học.

     Qua cái kết vô cùng đau thương, câu chuyện trên đã dạy cho chúng ta một bài học “Có đói đến đâu cũng không thể chết nhưng no một bữa là đã đủ chết toi”.

người xưa có câu: “Miếng ăn là miếng nhục”. Qua truyện ngắn “Một bữa no” của Nam Cao, ta thấy bà lão do bần cùng hóa đã đặt miếng ăn của mình cao hơn cả danh dự. Như vậy, nếu xem miếng ăn trên hết thì con người thật tồi tàn. Nhà văn Nam Cao đã quá xuất sắc khi miêu tả rõ nét hình ảnh con người bị bần cùng hóa trong xã hội phong kiến. Ông đã cho người đọc như chúng ta thấy được rằng cuộc đời quá bạc bẽo và tàn nhẫn đối với con người. Và đây cũng chính là truyện ngắn của Nam Cao khuyên chúng ta đừng nên vì miếng ăn mà đánh mất nhân cách của bản thân mình.

 

Ngôn ngữ

vien

Thời khóa biểu

Tìm kiếm